Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Thắm lại lương y Ngô Duy Bẩy

Thăm lại lương y Ngô Duy Bẩy

Từ khi chữa khỏi bệnh, đã hơn hai năm, hôm nay tôi mới có dịp thăm lại lương y Ngô Duy Bẩy. Chiều nay trời nắng, ngày nắng đầu tiên sau hơn một tháng trời âm u, mưa dầm dề làm thui cả nửa mùa hoa vải sớm, đường đi đã khô ráo, tiện công việi đi qua làng Đại Mão, xã Đại Thành, tôi ghé vào thăm gia đình lương y. Khi tôi đến nhà, lương y Ngô Duy Bẩy đang bốc thuốc cho bệnh nhân. Lúc này chỉ có hai bệnh nhân nữ. Chào hỏi nhau xong, tôi ngồi nói chuyện với hai bệnh nhân. Qua câu chuyện tôi được biết, hai chị quê ở huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên. Chị lớn tuổi hơn là mợ, bị đau cứng lưng và chân phải, uống thuốc một đợt, cơ bản đã khỏi, hôm nay đến cắt thêm đợt thuộc nữa để uống cho khỏi hẳn. Chị con gái trẻ là cháu, bị đau tê chân tay, đau đùi gối, hôm nay đến cắt thuốc lần đầu.
Gói thuốc xong cho khách, lương y Ngô Duy Bẩy rửa tay pha nước mời chúng tôi. Chúng tôi uống chưa xong chén nước thì lại có bệnh nhân đến. Hai bệnh nhân nữ quê ở Phú Bình, Thái Nguyên thanh toán tiền cho lương y rồi ra về. Bệnh nhân mới đến là một người quen vì đã chữa bệnh ở đây nhiều lần, nhà ở ngay dốc Bách Nhẫn, cách nhà lương y chừng 4km. Chúng tôi  nói chuyện làm quen. Anh cho tôi biết, anh tên Thúy, 68 tuổi, bị nhiều bệnh đã mấy năm nay, đã đi điều trị ở nhiều bệnh viện tuyến trên. Anh uống thuốc của lương y Ngô Du Bẩy, bệnh cơ bản đã khỏi, khá ổn định. Lần này anh bị thoát vị đĩa đệm, đau cứng cả lưng và chân phải. Anh uống thuốc đã đỡ. Lưng và chân đã hoạt động được bình thường. Hôm nay anh đến cắt đợt thuôc nữa uống tiếp. Anh đến đây bằng chiếc Hon đa 81. Anh vui tính, hay làm thơ và có tài xuất khẩu thành thơ. Anh đã có 5 bài thơ tặng lương y Ngô Duy Bẩy sau khi anh được chữa khỏi bệnh.
Sau mấy câu chuyện, lương y Ngô Duy Bẩy tranh thủ xem mạch, cắt thuốc cho anh Thúy vì chiều cũng đã muộn. Tôi ngồi xem quyển sổ ghi danh sách bệnh nhân đã điều trị tại đây của lương y ngô Duy Bẩy.
Quyển sổ tôi xem là quyển số 31, một quyển sổ dầy đến vài trăm trang. Sổ bắt đầu ghi từ ngày 24/8/2013. Tôi xem qua rồi đếm số bệnh nhân ghi trong sổ. Từ ngày 24/8/2013 đến hết năm 2013, tôi đếm được 472 bệnh nhân. Từ ngày 1/1/2014, đến hôm nay, 25/3/2014, tôi đếm được 312 bệnh nhân, chưa kể ông Thúy đang khám bệnh. Tính ra trong 7 tháng, đã có 784 bệnh nhân đến đây cắt thuốc điều trị. Nếu tính số lượt bệnh nhân thì gấp 2, gấp 3 lần, vì mỗi người chỉ ghi tên một lần, những lần sau chỉ ghi tiếp ngày cắt thuốc, biểu hiện bệnh, số thuốc cắt. Người ít thì cắt thuốc 2 lần, người nhiều thì cắt 4 lần. Những bệnh nhân cảm cúm, sốt vi rút, mua một gói thuốc thì không ghi vào sổ.
Bẩy tháng, gần 800 bệnh nhân đến cắt thuốc điều trị với một cơ sở chữa bệnh bằng thuốc Đông y ở sâu trong một ngôi làng hẻo lánh ven đê sông Cầu, không biển hiệu, không mặt đường thì là một con số rất đáng ghi nhận. Điều đặc biệt là số bệnh nhân được ghi tên theo dõi trong sổ này đều là những người bị bệnh mãn tính. Có những người đã được điều trị ở các bệnh viện tuyến trên cùng. Đến đây điều trị coi như là “bệnh viện tuyến cuối”, còn nước còn tát. Tôi nói như vậy không phải là không có cơ sở.
Sau khi khám, cắt thuốc cho bệnh nhân Nguyễn Văn Thúy xong, lương y Ngô Duy Bẩy mới có thời gian ngồi nói chuyện với tôi. Anh cho tôi biết, trong hai năm qua cũng có nhiều ca bệnh đặc biệt. Anh đã kể cho tôi nghe một số ca cụ thể.
Chị Hoàng Thị Phượng, 56 tuổi, quê ở tận tỉnh Cà Mau, cuối nước Việt Nam, bị bệnh viêm xoang, đau đầu, viêm cầu thận mãn. Chị đã điều trị ở nhiều nơi nhưng bệnh chỉ hạn chế, không khỏi. Chồng chị là anh Mai Ngọc Thanh, công tác ở Sở xây dựng tỉnh Cà Mau. Anh được người bạn đọc được thông tin trên trang thông tin hiephoa.net biết về lương y Ngô Duy Bẩy chữa bệnh viêm cầu thận rất hiệu quả. Lần ra Hà Nội làm việc, anh cho chị cùng đi, đưa chị đến nhà lương y Ngô Duy Bẩy cắt thuốc. Anh chị cắt 10 thang thuốc. Trong thời gian 7 ngày anh làm việc ở Hà Nội, chị sắc thuốc, uống hết cả 10 thang thuốc. Bệnh giảm. Trước khi về Cà Mau, anh chị đến cắt 20 thang thuốc đem về nhà uống. Hết 20 thang, anh chị gọi điện, gửi tiền nhờ lương y Ngô Duy Bẩy cắt 20 thang thuốc nữa gửi qua bưu điện vào cho anh chị. Bệnh khỏi, anh chị điện ra thông báo, không phải cắt thuốc nữa.
Anh Hà Đình Trắc, 50 tuổi, ở Nam Hồng, Đông Anh, Hà Nội, bị bệnh u đại tràng, đã xạ trị ở bệnh viện. Anh Trắc đến cắt thuốc về uống một thời gian, bệnh ổn định, đã đi làm trở lại được.
Ông Nguyễn Văn Miên, 68 tuổi, quê ở xã Việt Ngọc, huyện Tân Yên, Bắc Giang; trước là Thượng tá lái máy bay MIC24 nghỉ hưu; bị bệnh thoát vị đĩa đệm, đau nhức, tê chân phải. Ông Miên cắt thuốc uống 3 đợt, từ ngày 3/12/2013 đến ngày 3/1/2014, chân đã hết đau, ổn định. Hiện nay ông Miên đang cắt thuốc điều trị bệnh đau dạ dầy, tổn thương đại tràng.
Ông Nguyễn Xuân Chỉ, 74 tuổi, ở xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn, Bắc Giang; bị tê liệt toàn thân do di chứng viêm màng não. Ông Chỉ bị bệnh đau đầu từ tháng 4/2013, điều trị ở địa phương không khỏi. Gia đình đã đưa đi điều trị ở bệnh viên Bạch Mai. Bệnh viện phát hiện ông bị viêm màng não, đã điều trị cho ông hết đau đầu rồi cấp thuốc về nhà điều tri. Ông đã uống hết thuốc nhưng vẫn bị liệt toàn thân. Ngày 9/3/2014, gia đình đưa ông đến khám, cắt thuốc rồi nhờ một nhà hàng xóm ở gần để lương y Ngô Duy Bẩy điều trị hàng ngày. Hôm mới đến, ông Chỉ liệt toàn thân, không nói được. Hàng ngày gia đình sắc thuộc cho ông uống, 4 giờ chiều lương y Bầy đến châm cứu cho ông.
Chúng tôi đang nói chuyện thì có một bà hàng xom đến cắt thuốc cho con trai bị ho, đau người. Tôi xem đồng hồ đã 5 giờ 15 phút chiều. Hôm nay trời nắng nên trời còn sáng.
Cắt thuốc xong cho khách, lương ý Ngô Duy Bẩy lấy đồ nghề đi châm cứu cho bệnh nhân Chỉ, ở cách nhà anh chừng 100 mét. Tôi bảo anh cho tôi đi cùng để trực tiếp gặp bệnh nhân. Chúng tôi đến thấy ông Chỉ đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa ở cửa nhà. Anh con trai ông cho biết, có một ông hàng xóm đến hỏi thăm vừa mới về. Anh phấn khởi nói, hôm nay cháu dìu bố cháu đi, bố cháu đã nhắc được chân. Chiều nay bố cháu đã nói được mấy câu với ông hàng xóm rất rõ. Toàn nói chuyện thời đi thanh niên xung phong đánh Mỹ. Tôi hỏi anh, nhà ở tận Lục Ngạn, làm sao biết ông Bẩy chữa được bệnh mà đưa bố anh đến điều trị. Anh cho biết, quê chính anh ở ngay thôn Hương Ninh, xã Hợp Thịnh, huyện Hiệp Hòa gần đây. Gia đình anh chuyển lên xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn năm 1985. Người nhà anh đã được ông Bẩy chữa khỏi bệnh cho biết.
Xem đồng hồ thấy đã gần 6 giờ chiều, mọi hôm ở nhà giờ này tôi đã chuẩn bị ăn cơm tối. Tôi chào lương y Ngô Duy Bẩy và bố con ông Chỉ để về kẻo tối.
Dưới đây là một số ảnh tôi chụp lương y Ngô Duy Bẩy đang khám bệnh, bốc thuốc và bệnh nhân Nguyễn Xuân Chỉ.

Rút kinh nghiệm lần trước, sau khi tôi viết bài về lương y Ngô Duy Bẩy, hiephoa.net đăng, nhiều người ở khắp nơi gọi điện hỏi tôi về địa chỉ của lương y. Lần này tôi xin thông tin địa chỉ của lương y Ngô Duy Bẩy như sau: thôn Đại Mão, xã Đại Thành, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang. Điện thoại di động: 0123 4731 388.


Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Nhớ thời tuổi trẻ

 Nhớ thời tuổi trẻ

Sắp đến ngày 26 tháng 3, ngày truyền thống của các thế hệ đoàn viên Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Xem thông tin về hoạt động Tháng Thanh niên của tuổi trẻ khắp nơi, tuổi trẻ huyện Hiệp Hòa, tôi lại nhớ thời tuổi trẻ của mình và thế hệ thanh niên những năm 1960 của thế kỷ XX.
Hè năm 1960, 18 tuổi, học xong lớp 7 (7/10), tôi được kết nạp vào Đoàn tại chi đoàn xã Thường Thắng (hồi đó gọi là xã Chiến Thắng).
Những năm đó, tổ chức Đoàn ở xã mới phát triển. Cả xã mới chỉ là một chi đoàn. Ở các thôn là phân đoàn. Số đoàn viên cũng chưa nhiều, chủ yếu là thanh niên, nhưng hoạt động rất sôi nổi. Thanh niên chúng tôi có chí hướng phấn đấu trở thành đoàn viên rất cao. Hàng tuần gần như tối nào phân đoàn cũng sinh hoạt, học hát, học múa, dậy bổ túc văn hóa cho lớp học của thôn...
Đoàn Thanh niên có phong trào thi đua “Vượt mức kế hoạch 5 năm”. Chỉ tiêu thi đua rất cụ thể. Phân đoàn thanh niên làm nòng cốt trong các phong trào của đội sản xuất, đảm nhiệm các công việc nặng như đi cày, gánh phân, làm phân xanh, làm thủy lợi, làm các thí nghiệm. Tôi nhớ mãi hai việc thí nghiệm là cho lợn ăn phân trâu và cấy dầy. Chúng tôi hay hát bài “Ai bảo rằng cấy thưa thừa thóc, cấy dầy cóc ăn. Riêng tôi bảo rằng cấy thưa thừa đất, cấy dầy thóc chất đầy kho…”.
Phân đoàn xóm Tam Sơn chúng tôi được đội sản xuât giao cho một sào ruộng ở liền ngay bờ sông. Chúng tôi tập trung lấy bùm sông rải lên một lượt dầy đến 20cm, cấy dầy 5cm x 5cm một gốc. Lúa lên xít vào nhau như lúa reo thẳng bây giờ, đẻ ít nhánh, dé dài hơn, nhưng năng suất thì không hơn bao nhiêu so với ruộng cấy theo cách cũ của bà con 30cm x 30cm (hoặc thưa hơn). So với ruộng cấy mật độ 20 x 20cm thì năng xuất có phần còn kém hơn. Sau này HTX chỉ đạo cấy 20 x 20cm. Đi cấy phải chăng dây để cấy cho thẳng hàng. Những năm sau, có phong trào làm bèo hoa dâu, tăng cường làm phân xanh, lại có thêm phân đạm thì cấy 20cm x 15cm hoặc 15 x 15cm. Việc cho lợn ăn phân trâu giao cho một số đoàn viên làm thử nhưng không thành. Nhân dân không ai áp dụng.
Chi đoàn phát động phong trào làm phân xanh với khẩu hiệu “sạch làng tốt ruộng”. Mỗi vụ,  mỗi thanh niên phải làm được 1 tấn phân xanh ủ mục. Thường thường vào các buổi trưa mùa hè, chúng tôi rủ nhau đi cắt lá phân xanh. Hồi đó, bờ bụi, đồi bãi hoang hóa còn nhiều. Phân đoàn chúng tôi chia thành nhóm, tập trung làm cho từng người, chỉ một hoặc hai buổi trưa là ủ xong một đống phân xanh đủ chỉ tiêu cho một người.
Tôi đi học buổi sáng ở trường cấp 2 Hiệp Hòa (trường THCS Đức Thắng bây giờ). Buổi chiều về và ngày chủ nhật thì đi lao động với hợp tác xã (HTX). Năm 1959, 17 tuổi, vừa đi học, tôi vẫn làm được 340 ngày công. Có ngày đi gành phân, tôi đạt được đến 4 công. Sang học kỳ 2 năm học lớp 7, tôi mới tập trung cho học tập để thi tốt nghiệp và thi lên cấp 3. Tôi học cũng được, thi đỗ cả hai trường: cấp 3 Ngô Sĩ Liên, Bắc Giang và Trung cấp sư phạm Đạo Ngạn. Thế mà chi đoàn trường cấp 2 không kết nạp tôi vào Đoàn, vì năm học lớp 6 tôi chỉ đạt thành tích trung bình. Hồi đó, Đoàn thử thách thanh niên để kết nạp vào Đoàn khá khắt khe.
Vào năm học mới, khóa 1960 – 1961, tôi làm thủ tục đăng ký nhập học ở trường Ngô Sĩ Liên xong, lại xuống trường sư phạm Đạo Ngạn nhập học. Học được một tuần tôi lại bỏ, trở về Ngô Sĩ Liên học.
Khi tổ chức các lớp ổn định, tôi được bầu vào BCH chi đoàn lớp 8D. Lên lớp 9D, lớp 10D tôi vẫn được bầu vào BCH chi đoàn lớp. Cuối năm lớp 9, tôi được đi học lớp cảm tình Đảng (bây giờ là lớp bồi dưỡng đối tượng kết nạp Đảng). Nhưng kỳ I năm học lớp 10 tôi bị bệnh đau đầu kéo dài đến 2 tháng nên học sút hẳn, chi đạt mức trung bình. Trong số 2 bạn được chọn đi học lớp cảm tình Đảng cùng với tôi ở lớp 9D, chỉ có Nguyễn Yên, bí thư chi đoàn, phó Bí thư BCH Đoàn khối, ủy viên BCH Đoàn Trường được kết nạp vào Đảng.
Tốt nghiệp lớp 10 (10/10), tôi trúng tuyển vào bộ đội. Ngày 7/3/1963 tôi nhập ngũ cùng với hơn 100 các bạn học sinh trường Ngô Sĩ Liên. Cả tỉnh có hơn 500 học sinh cấp 2 - 3 và giáo viên cấp 2 được gọi nhập ngũ đợt ấy. Cùng với lý lịch đoàn viên, tôi còn có giấy giới thiệu cảm tình Đảng của chi bộ Trường cấp 3 Ngô Sĩ Liên.
Sau hai tháng huấn luyện tân binh ở tiểu đoàn 5, Lữ đoàn 335, Quân khu Tây Bắc, tôi cùng một số bạn được biên chế về Đại đội 42, F335. Tiểu đội tôi có 8 chiến sĩ mới thì 5 người học hết lớp 10, 2 người học hết lớp 9 đều ở Trường cấp 3 Ngô Sĩ Liên; 1 học lớp 8 ở Cao Bằng là con Đại tá Lê Thùy, Lữ đoàn Trưởng. Trong huấn luyện chúng tôi đều đạt loại giỏi, chỉ có 1 người đạt loại khá.
Sau 3 tháng huấn luyện chuyên môn về đo đạc pháo binh ở Đại đội 42, tôi được chọn đi B, do tôi là cảm tình Đảng, gia đình lại có 2 anh đi bộ đội chống Pháp, là đảng viên. Trong số hơn 500 chiến sĩ nhập ngũ đợt 3/7/1963 bổ xung vào F335, chỉ có 2 người, tôi và Ngô Luân có bố là cán bộ kiểm tra Tỉnh ủy Hà Bắc được chọn đi B đợt ấy.
Giữa tháng 11/1963, chúng tôi được điều về Tiểu đoàn Điện Biên, Quân khu Tây Bắc chi viện cho chiến trường miện Nam. Ổn định tổ chức xong, cả tiểu đoàn chúng tôi được nghỉ phép, về nhà ăn tết. Sau tết, chúng tôi trở lại đơn vị, chuyển vào huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa để huần luyện đi B.
Tháng 4/1964, đơn vị chúng tôi chính thức hành quân vào Nam chiến đấu. Tháng 6/1964, đơn vị tôi vào đến chiến trường Trị - Thiên. Đại đội tôi được bổ xung xây dựng Đại đội trinh sát của Quân khu. Sau 3 tháng huần luyện nghiệp vụ trinh sát, chúng tôi được phân chia đi làm nhiệm vụ ở các địa bàn 2 tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên. Tôi được phân công đi với tổ đài quan sát sân bay A Lưới. Vừa làm nhiệm vụ trinh sát, vừa huấn luyện chuẩn bị bàn giao đài quan sát này cho đội du kích của Hồ Vai (sau này là anh hùng LLVTND).
Tháng 12/1964, tôi được điều động về huyện đội huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên. Ngày 20/12/1964, tôi về đến huyện đội. Qua 1 đợt đi chiến đấu cùng với tiểu đội vũ trang của huyện, ngày 18/1/1965, tôi được kết nạp vào Đảng (Đảng Nhân dân Cách mạng miềm Nam Việt Nam – thực chất là Đảng bộ miền Nam của Đảng CSVN)…
Bây giờ tuổi đã cao. Mỗi năm cứ đến ngày 26 tháng 3, nghe các hoạt động của thanh niên, tôi lại nhớ đến thời tuổi trẻ của mình và thế hệ thanh niên lớp chúng tôi khi phấn đấu vào Đoàn, vào Đảng.
Cảnh hưu nhàn tản, kể chuyện dông dài, mong được góp vui cùng các bạn trẻ trong Tháng thanh niên kỷ niệm ngày thành lập Đoàn 26/3.



Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Nhân dân thôn Hiệp Đồng hiến đất làm đường

Năm 2013 là năm thứ 3 thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ xã Thường Thắng lần thứ XXI nhiệm kỳ 2010-2015, sau 3 năm tổ chức thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ xã, tình hình kinh tế địa phương có nhiều khởi sắc được nhân dân đánh giá cao, các thôn cơ bản hoàn thành việc bê tông hóa đường giao thông nông thôn, điển hình như: thôn Tân Hiệp, Trong Làng, Đồng Tâm, Hồng Phong, Khúc Bánh, Tiến Bộ, Tân Tiến...đã bê tông hóa  100% các tuyến đường trong thôn tạo điều kiện thuận lợi để nhân dân đi lại và hoạt động lưu thông hàng hóa, phát triển kinh tế gia đình và làm giầu cho quê hương.  
 
Trong những tháng cuối năm 2013, hòa chung với không khí của cả nước thi đua lập thành tích chào mừng 83 năm ngày Hội đại đoàn kết toàn dân(18/11). Thực hiện sự chỉ đạo của Đảng ủy-HĐND-UBND xã Thường Thắng về việc tiếp tục nâng cấp, cải tạo, mở rộng các tuyến đường ngõ trong thôn đã xuống cấp nghiêm trọng, vừa nhỏ, chật hẹp lại trơn trượt gây khó khăn cho người dân tham gia đi lại. Thực hiện Nghị quyết của cấp ủy cấp trên và Nghị quyết của Chi bộ, BQL thôn Hiệp Đồng- xã Thường Thắng đã triển khai họp nhân dân trong thôn để tiến hành vận động nhân dân tháo dỡ công trình tường bao, vật kiến trúc, hiến đất để mở rộng đường giao thông trong các tuyến đường ngõ của thôn. Việc làm này đã được toàn thể nhân dân đồng tình ủng hộ, đến nay toàn bộ các hộ gia đình đã tự nguyện tháo dỡ các công trình, tường bao, vật kiến trúc hiến đất để BQL tiến hành thi công nền đường. Quá trình triển khai thực hiện, Cấp ủy, Ban quản lý thôn Hiệp Đồng và các ban ngành đoàn thể đã tích cực tuyên truyền vận động nên được nhân dân đồng tình hưởng ứng. Công tác giải tỏa mặt bằng được triển khai nhanh chóng, sau 5 ngày thi công toàn bộ mặt bằng đã được giải phóng xong. Kết quả cụ thể như sau: Tổng chiều dài mặt đường giải tỏa là 470 m chiều dài, diện tích đất nhân dân hiến là: 705 m2 đất. Tường bao, công trình, vật kiến trúc nhân dân tự tháo dỡ: 800m2 các loại. Sau khi giải phóng mặt bằng xong, dự kiến nhân dân tự nguyện đóng góp tiền để bê tông hóa nền đường dự kiến kinh phí hết khoảng trên 140.000.000đ (Phần kinh phí này 100% do nhân dân tự nguyện đóng góp). Công trình dự kiến hoàn thành đưa vào sử dụng trước dịp đón tết nguyên đán Quý Ngọ 2014.
 
Dưới đây là một số hình ảnh. 
 
 
Lãnh đạo Đảng ủy- HĐND- UBND thăm, kiểm tra, động viên nhân dân.
 
 
 
 
 
 
 
 
Nhân dân tự nguyện tháo dỡ và máy thi công. 
 
 
Đường ngõ trước lúc trưa tháo dỡ.
 
Người viết: Nguyễn Quý

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Thơ của CLB Thơ xã Thường Thắng trên sóng VOV2


Từ hai tháng nay, CLB Thơ xã Thường Thắng liên tục có thơ, bình thơ phát trên sóng VOV2, Đài Tiếng nói Việt Nam, tại chương trình phát thanh của những người cao tuổi.
Mở đầu là bài “Quê hương đổi mới” của tác giả Nguyễn Văn Thi, được Đài đưa ra để thính giả tham gia bình vào chương trình phát thanh ngày 14/9/2013. Tiếp theo là các bài thơ, bài bình thơ của tác giả Nguyễn Minh Họa được phát sóng vào các ngày: 21/9/2013; 28/9/2013; 05/10/2013 và 19/10/2013. Chương trình phát thanh ngày 26/10/2013 và 2/11/2013 phát bài bình thơ và họa thơ của tác giả Nguyễn Thế Tính. Chương trình phát thanh ngày 09/11/2013, phát bài bình thơ của tác giả Đức Cường (Nguyễn Văn Thời).
Đặc biệt, hướng tới kỷ niệm ngày Nhà Giáo Việt Năm 20/11 tới đây, chương trình phát thanh của những người cao tuổi, thứ 7, ngày 16/11/2013, Đài sẽ bình bài thơ “Xin hẹn kiếp sau” của tác giả Nguyễn Văn Tuyết. Bài thơ nói về tâm tư tình cảm, lòmg yêu nghề của một nhà giáo đã nghỉ hưu đối với sự nghiệp cao qúy của Người Thầy giáo, của nghề làm Thầy giáo,
Đây thật sự là một niềm vui, một vinh dự của CLB Thơ xã Thường Thắng đóng góp với chương trình phát thanh của những người cao tuổi, Đài tiếng nói Việt Nam. Đồng thời cũng là một hoạt động cụ thể của CLB thiết thực kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11).
Dưới đây là những bài thơ của CLB Thơ xã Thường Thắng đã được phát  trên sóng Đài Tiếng nói Việt Nam:

Bài QUÊ HƯƠNG ĐỔI MỚI
(Tác giả Nguyễn Văn Thi. Bình ngày 14/9/2013)

Vời trông phong cảnh chốn quê xưa
Nay đã đổi thay đẹp tựa mơ
Đình mới tân trang hồng xóm trúc
Thần xưa hồi phục ngát hương thờ
Điện đường trăm sắc thêm hoa mắt
Xe cộ muôn mầu dệt ý thơ
Đời được ấm no dân bớt cực
Muôn loài sóng giữ hết xô bờ.

Bài: SỐNG VUI
(Tác giả Nguyễn Minh Họa. Đọc ngày 21/9/2013)

Bẩy mươi chưa hẳn đã già
Vẫn còn là những cây đa nhiệt thành
Vẫn cùng bầu bạn ra sân
Dưỡng sinh, thế võ khỏe gân cốt bền
Vẫn cùng con cháu làm vườn
Vẫn cùng thi hữu thảo vần thơ hay
Vẫn cùng làng xóm chung tay
Góp công hiến kế dựng xây quê mình
Tuổi cao nhưng trí còn tinh
Vẫn ham báo viết, báo hình thường xuyên
Da mồi tóc bạc không hèn
Giữ gìn hương vị “hoa sen”cho đời.

Bài: QUÀ TẶNG NGÀY SINH
(TG Nguyễn Minh Họa. Đọc ngày 28/9/2013)

Dự lễ ngày một tháng mười
Áo the khăn xếp xin mời chị hai
Gác nghiên mấy chục ngày dài
Tài thơ vẫn đủ hát vài chống canh
Chị hai áo tím bao xanh
Quai thao nón thúng mắt long lanh cười
Bồng bềnh tóc tựa mây trôi
Ngày sinh em tặng đôi lời dân ca.

Bài: HIỂU ĐỜI
(TG Nguyễn Thế Tính. Thơ họa. Đọc ngày 26/10/2013)

Hiểu đời tất sẽ lắm nguồn vui
Trung thực công tâm nghĩ thoáng chơi
Trong sáng vô tư thành lẽ sống
Tâm hồn thanh thản suốt đời vui
Tình thơ lai láng thêm hòa khí
Trí tuệ anh minh sáng mọi nơi
Bóng cả cây cao tình mẫu mực
Cháu con phương trưởng sướng muôn đời.

Bài XIN HẸN KIẾP SAU
(TG Nguyễn Văn Tuyết. Bình ngày 16/11/2013)

Cái nghề cao quý Bác cho
Chín tháng vẫn đợi chuyến đò sang sông
Chiều chiều ra ngắm bến sông
Hỏi bao nhiêu chuyến nhớ không hỡi đò
Mặc cho sóng lớn gió to
Thuyền đầy thầy chở nặng đò cô đưa
Dù cho sớm nắng chiều mưa
Vẫn chèo vẫn lái cho vừa lòng nhau
Trước hay sau nghề đâu có khác
Cũng là người đưa khách sang sông
Trăm năm cây đức vun trồng
Dậy cho con trẻ chữ hồng chữ chuyên
Còn tôi đã nặng lời nguyền

Kiếp sau xin hẹn giữ nguyên nghề thầy.

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

THẦY GIÁO CẦM QUÂN




 THẦY GIÁO CẦM QUÂN
(Kính dâng hương hồn Đại Tướng Võ Nguyên Giáp)

Chưa học giờ nào từ trường võ bị
Thầy chỉ quen đứng trước giảng đường
Vì đất nước lên đường đánh giặc
Bác Hồ giao làm Tướng cầm quân.
Với đường lối chiến tranh nhân dân
Đảng quyết định và toàn dân đồng thuận
Từ đội quân đầu trần chân đất
Những tầm vông, súng kíp, súng trường
Vượt nắng lửa mưa dầm mùa sương tháng giá
Từ rừng sâu núi đá đến đồng quê
Rời Thủ đô quyết lại trở về.
Trường kỳ kháng chiến đã thành hướng đích
Tổng Tư lệnh quyết định giờ đánh địch
Thắng từng trận từng mùa chiến dịch
Đến Điện Biên chấn động địa cầu.
Rồi bước tiếp cuộc đụng đầu lịch sử
Lưới lửa phòng không tầm thấp tầm cao tinh thần cảm tử
Bầu trời thủ đô B52 Mỹ nhừ đòn, buộc Mỹ rút quân
Tổng tấn công thần tốc,lật nhào ngụy, một mùa xuân đại thắng.
Hồn thiêng sông núi, ngàn năm đất nước thăng hoa
Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa
Liền một giải hòa bình thống nhất
Thầy giáo cầm quân thành Tướng tài kiệt xuất
Hoàn cầu thống nhất ngợi ca.
Bây giờ Thầy đã đi xa
Sự nghiệp lớn để lưu truyền sử sách
Bao chiến công lẫy lừng hiển hách
Tổ Quốc vinh quang trang lịch sử vàng
Võ Đại Tướng, một con người huyền thoại.
Ngày 20/10/2013














Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Những bài thơ viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp



NGỜI SÁNG NHÂN GIAN

Trí dũng vô song khắp thế gian
Cầm quân đánh giặc thắng hoàn toàn
Điện Biên lừng lẫy lưu danh tướng
Võ Giáp anh hùng, giặc Pháp tan.
Mỹ cút cuốn cờ lui bẽ mặt
Ngụy nhào tan tác cảnh cơ hàn
Việt Nam chiến thắng vang lời hát
Hồ Chí Minh ngời sáng thế gian.
Ngày 12/10/2013
(Lễ Quốc tang Đại Tướng)


 ĐẠI TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN

Vinh quang Đại Tướng của lòng dân
Người ở rất xa vẫn thấy gần
Nghiệp võ thiên tài lưu sử sách
Nghề văn sáng tỏa mãi đời xuân.
Ngày 13/10/ 2013
     (Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp)

YÊN BÌNH GIẤC THẢNH THƠI

Đại Tướng lừng danh hàng thế giới
Lòng người ngưỡng mộ khăp muôn nơi
Võ công tuấn kiệt lưu nhân thế
Văn đức thiên tài thấu nghĩa đời
Hậu thế ngàn năm ghi nhớ mãi
Tiền nhân vạn đại nhận công Người
Biển trời vang vọng tình non nước
Sông núi yên bình giấc thảnh thơi.
13/10/2013
     (Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp)

NƯỚC MẮT YÊU THƯƠNG

Lễ tang Đại Tướng đã qua rồi,
Nước mắt yêu thương vẫn cứ rơi!
Đức độ công lao hơn thế kỷ,
Lòng thành kính lễ những đầy vơi.
Dâng hoa tưởng niệm nơi yên nghỉ,
Khóc gọi tên Người Bác Giáp ơi!
Đất nước mất người con vĩ đại!
Nhân dân thương tiếc đến muôn đời.
16/10/2013
(Xem hình ảnh dòng ngưới đội mưa viếng mộ Đại tướng)



Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Sự nguy hiểm của bệnh tiểu đường biến chứng



Sự nguy hiểm của bệnh tiểu đường biến chứng

Số người bị bệnh tiểu đường (đái tháo đường) hiện nay khá nhiều. Rất nhiều người bị bệnh đã hàng chục năm mà chưa có biến chứng gì, đó là điều rất đáng mừng. Tôi mới bị bệnh hơn 2 năm nay, mức đường huyết xét nghiệm hàng tháng không cao lắm, thường chỉ ở mức trên dưới 8,0, có đợt chỉ ở mức dưới 7,0 nhưng lại đã bị biến chứng khá nghiêm trọng.
Bệnh tiểu đường biến chứng thì tôi đã nghe nói và đọc một số bài trên các báo. Nhưng nó biến chứng cụ thể, nguy hiểm đến mức nào thì chỉ từ khi đến điều trị ở Bệnh viện Nội tiết Trung ương tôi mới hiểu thực sự.
Từ khi phát hiện bị bệnh đái tháo đường, tôi liên tiếp bị các bệnh, từ tê bì hai chân, tê phù hai chân, viêm tắc tĩnh mạch, mờ mắt, rối loạn nhịp tim, thoái hóa khớp gối, dây chằng, gân cả hai chân, sút cân đến mức teo cơ; sức khỏe bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nhất là từ tháng 10 năm 2012, tôi liên tục phải điều trị các bệnh, từ bệnh xá xã, bệnh viện huyện, bệnh viện tỉnh đến bệnh viện trung ương; chữa bằng thuốc Đông y... Qua điều trị, một số bệnh cũng khỏi, nhưng được một thời gian lại tái phát. Một số bác sĩ có bảo là tôi bị biến chứng của bệnh tiểu đường, chỉ có cách là sống chung với nó. Nhưng điều trị thế nào để sống chung được với nó suốt đời thì lại không được hướng dẫn hoặc áp dụng trong điều trị. Hàng tháng tôi vẫn được bệnh viện huyện Hiệp Hòa khám, cấp thuốc điều trị với những loại thuốc tốt mà bệnh viện có, đủ liều lượng. Tôi vẫn uống thuốc, ăn uống, vận động theo hướng dẫn của bệnh viện và kinh nghiệm của bạn bè.
Từ tháng 2/2013, hai mu bàn chân tôi mọc hai cái mụn nhỏ nhưng vùng mưng mủ thì rộng đến 10cm2 mà không đau nhức. Tôi đã tự bóp mủ, dùng kháng sinh rửa, bôi, uống đến 2 tháng mà không khỏi. Cuối tháng 4/2013, tôi thấy ở trong da gầm bàn chân xuất hiện có bọng nước, có dấu hiệu nguy hiểm. Tôi đến Bệnh viện Nội tiết Trung ương để khám. Nhìn chân tôi, bác sĩ phòng khám bảo tôi phải vào viện điều trị ngay, không thì nguy hiểm. Tôi đăng ký vào viện điều trị ngay.
Những ngày nằm điều trị, nhất là từ hôm được bác sĩ khoa chăm sóc bàn chân mổ, rửa mụn ở chân tôi, được chứng kiến những bệnh nhân bị cắt chân, người bị cắt 1-2 ngón, người bị cắt nửa bàn chân, người bị cắt đến ngang dóng chân… tôi mới rùng mình thấy hết sự nguy hiểm của bệnh tiểu đường biến chứng. Đây mói chỉ là dạng biến chứng ở bàn chân. Còn nhiều dạng biến chứng khác ở tim mạch, phổi, thận, răng, mắt… còn nguy hiểm hơn. Biến chứng vào mắt có thể bị mù. Biến chứng vào tim mạch có thể bị tai biến, đột quỵ, dẫn đến tử vong… Biến chứng nào không được điều trị kịp thời đều có thể bị tử vong, nguy hiểm không kém gì bệnh ung thư. Điều trị kịp thời, giữ gìn, ăn uống đúng cách, sinh hoạt điều độ theo hướng dẫn của bác sĩ thì có thể chung sống với bệnh tiểu đường đến tận tuổi già. Không kể những trường hợp không biết, khi bệnh biến chứng đến bệnh viện mới biết mình bị bệnh tiểu đường nên bị hậu quả nghiêm trọng. Từ hôm ra viện, tôi đã thực hiện đúng y lệnh của BS để giữ gìn sức khỏe lâu dài.
Có lẽ không ít người cũng như tôi, có bệnh đấy, hàng tháng vẫn đến bệnh viện huyện khám, nhận thuốc điều trị; nghe nói, đọc báo đấy; nhưng hiểu về sự nguy hiểm của bệnh tiểu đường biến chứng thì còn hạn chế.
Những ngày điều trị ở bệnh viện, tôi đã xin phép các bác sĩ cho tôi chụp một số ảnh bệnh nhân tiểu đường biến chứng bị cắt chân và hoạt động của bệnh viện để viết bài giới thiệu với bạn đọc, với các bệnh nhân tiểu đường để mọi người tham khảo. Theo lời khuyên của các bác sĩ và nhận biết của tôi, tất cả bệnh nhân tiểu đường, dù bị bệnh đã lâu hay mới, khi mắc bất cứ bệnh gì ngoài bệnh tiểu đường đều nên đến bệnh viên, tốt nhất là nên đến Bệnh viện Nội tiết Trung ương khám để được tư vấn hoặc điều trị. Những người khác nên kiểm tra sức khỏe định kỳ 2 lần một năm để phát hiện sớm bệnh tiểu đường cũng như những bệnh khác, để điều trị kịp thời, bảo đảm sức khỏe cho chính mình.
Dưới đây là một số hình ảnh tôi đã chụp ở Bệnh viện Nội tiết Trung ương (cơ sở ở Thanh Trì).